
Trong bối cảnh ngành Digital Marketing liên tục biến động dưới tác động của công nghệ và dữ liệu, bài toán đào tạo nguồn nhân lực không còn dừng lại ở việc “dạy gì”, mà chuyển sang “dạy như thế nào để người học có thể đi đường dài”.
Tại Digital Marketing Challenge, những góc nhìn thực tế từ doanh nghiệp đã mang đến một lăng kính rõ nét hơn về khoảng cách giữa giảng đường và thị trường lao động. Trong đó, chia sẻ của ông Đoàn Xuân Thịnh – người có nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực Digital Marketing, EdTech và chuyển đổi số – đặc biệt thu hút sự quan tâm khi thẳng thắn chỉ ra sự khác biệt giữa mô hình đào tạo đại học và đào tạo thực chiến.
Từ câu chuyện so sánh giữa Học viện Công nghệ Bưu chính Viễn thông và VTC Academy, ông Thịnh không đặt hai hệ đào tạo ở thế đối lập, mà nhìn nhận chúng như hai mảnh ghép cần thiết để hình thành một thế hệ marketer vừa có nền tảng tư duy, vừa có khả năng triển khai thực tế. Dưới đây là nội dung cuộc trao đổi:
Phóng viên: Từ góc nhìn của ông – người đang trực tiếp vận hành đào tạo tại VTC Academy – đâu là khác biệt cốt lõi giữa mô hình đào tạo của PTIT và VTC Academy?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Tôi xin đứng ở góc độ người học nhận được gì. PTIT, với mô hình đại học, hướng đến đào tạo con người toàn diện, chú trọng tư duy nghiên cứu, quản trị và khả năng thích nghi với sự thay đổi công nghệ dựa trên nền tảng lý thuyết sâu.
Trong khi đó, VTC Academy theo mô hình đào tạo nghề, tập trung vào kỹ năng thực hành và giải quyết trực tiếp các bài toán của doanh nghiệp, hướng đến việc người học có thể làm việc ngay (job-ready). Với một người muốn phát triển sự nghiệp dài hạn, cả hai đều cần thiết, chỉ là học cái gì trước, cái gì sau.
Phóng viên: Nếu ví PTIT là “hệ điều hành tư duy” và VTC Academy là “công cụ thực chiến”, ông có đồng ý không?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Tôi đồng ý. Bản chất mô hình đào tạo của hai bên đã thể hiện rõ điều đó. Cách ví này giúp sinh viên dễ hình dung hơn về vai trò của từng hệ đào tạo.
Phóng viên: Theo ông, lợi thế cạnh tranh lớn nhất của sinh viên PTIT sau 4 năm là gì?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Có ba điểm chính. Thứ nhất là tư duy hệ thống và khả năng thích ứng – đại học dạy “tại sao”, giúp sinh viên hiểu bản chất để xử lý khi bối cảnh thay đổi. Thứ hai là khả năng thăng tiến bền vững nhờ nền tảng kiến thức tổng quát. Thứ ba là năng lực nghiên cứu và giải quyết các bài toán phức tạp – điều rất cần trong doanh nghiệp khi gặp vấn đề chưa có tiền lệ.
Phóng viên: Ngược lại, VTC Academy mang lại giá trị gì mà giảng đường khó cung cấp?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Đó là trải nghiệm thực chiến. Học theo dự án giúp học viên quen với deadline và quy trình thực tế. Mô hình đào tạo linh hoạt giúp cập nhật công nghệ nhanh. Ngoài ra còn có mentorship từ người trong ngành và việc xây dựng portfolio để ứng tuyển. Tôi luôn nhấn mạnh, VTC Academy không thay thế đại học mà chỉ “mài sắc” những gì sinh viên đã có.
Phóng viên: Trong tuyển dụng, khoảng cách lớn nhất giữa sinh viên và doanh nghiệp là gì?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Doanh nghiệp cần người có thể làm việc ngay, nhưng sinh viên thường mất 3–6 tháng để thích nghi. Ngoài ra, các bạn thiếu trải nghiệm quy trình làm việc và thiếu portfolio đủ mạnh. Các mô hình như VTC Academy giải quyết bằng cách cho học viên làm việc trong môi trường giả lập doanh nghiệp và tạo ra sản phẩm thực tế ngay trong quá trình học.
Phóng viên: Nếu chỉ chọn một con đường – đại học hoặc thực chiến – sinh viên sẽ mất gì?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Có thể không thất bại, nhưng sẽ lãng phí thời gian, tài chính và khiến hành trình phát triển khó khăn hơn. Cách học thông minh là kết hợp cả hai để tối ưu nguồn lực.
Phóng viên: Ông đánh giá thế nào về mô hình hybrid giữa đại học và học viện thực chiến?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Đây là hướng đi chiến lược. Nếu làm tốt, người học sẽ được hưởng lợi nhiều nhất, đồng thời tạo lợi thế cạnh tranh cho cả hai bên. Mô hình nên xoay quanh Mindset – Skillset – Toolset, kết hợp nền tảng tư duy từ đại học và kỹ năng thực chiến từ academy, đồng thời đưa bài toán doanh nghiệp vào sớm.
Phóng viên: Vai trò của công nghệ và dữ liệu trong việc kết nối hai hệ đào tạo này ra sao?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Đây là điều kiện tiên quyết. Khi có hai hệ đào tạo song song, cần hệ thống công nghệ để quản lý lộ trình học, đánh giá và kiểm soát chất lượng. Nếu không làm từ đầu, sẽ rất khó vận hành hiệu quả.
Phóng viên: Ông đánh giá thế nào về sinh viên PTIT qua cuộc thi?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Các bạn có nền tảng tư duy tốt và chủ động tìm hiểu thực tế. Tuy nhiên, từ “hiểu” đến “làm được” vẫn cần thêm trải nghiệm. Các bạn nên tích cực thực tập, làm freelance hoặc tham gia dự án để nâng cao kỹ năng.
Phóng viên: Nếu thiết kế lại hành trình đào tạo Digital Marketer, ông sẽ làm như thế nào?
Ông Đoàn Xuân Thịnh: Tôi tham chiếu mô hình 70:20:10 và đề xuất lộ trình theo từng giai đoạn. Năm đầu tập trung nền tảng tư duy tại đại học; năm hai học kỹ năng công cụ tại academy; năm ba phối hợp triển khai thực tế; và năm bốn hoàn thiện qua thực tập và portfolio. Mục tiêu là đào tạo những T-shaped Digital Marketers – có chiều sâu và khả năng mở rộng.
Từ những phân tích thẳng thắn và giàu tính thực tiễn, có thể thấy một điểm chung xuyên suốt trong quan điểm của ông Đoàn Xuân Thịnh: không tồn tại một con đường đào tạo “đủ” nếu đứng độc lập. Đại học mang lại nền tảng tư duy và khả năng thích ứng dài hạn, trong khi các mô hình đào tạo thực chiến giúp người học rút ngắn khoảng cách với thị trường lao động. Trong bối cảnh doanh nghiệp ngày càng đòi hỏi “job-ready” ngay từ ngày đầu tiên, mô hình đào tạo tích hợp – kết hợp giữa học thuật và thực hành – không còn là một lựa chọn thử nghiệm, mà đang dần trở thành hướng đi tất yếu. Quan trọng hơn, như ông Thịnh nhấn mạnh, người học cần hiểu rõ bản chất của từng mô hình để chủ động thiết kế hành trình phát triển của chính mình, thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào một hệ thống đào tạo duy nhất.
Digital Marketing Challenge, ở góc độ đó, không chỉ là một cuộc thi, mà còn là nơi kết nối hai thế giới: giảng đường và doanh nghiệp – từ đó mở ra những cách tiếp cận mới cho bài toán đào tạo nguồn nhân lực marketing trong tương lai.
Th.S Bùi Đình Quế – Giảng viên marketing, Học viện PTIT HCM