Trong vai trò giám đốc dự án triển khai Circular Economy Lab, bài học lớn nhất chúng tôi rút ra không nằm ở thiết kế đẹp hay thiết bị hiện đại, mà nằm ở một câu hỏi rất thực tế: Làm sao để một không gian nhỏ có thể “chạy được” và tạo ra kết quả trong ngắn hạn?
1. Sai lầm phổ biến: xây lab như một “công trình”, không phải một “hệ thống vận hành”
Nhiều viện, trường và doanh nghiệp đầu ngành khi bắt đầu đều đi theo một logic quen thuộc: Xây phòng thật đẹp, mua thiết bị thật tốt, sau đó mới nghĩ đến vận hành. Kết quả thường là: Lab có hình thức nhưng không có hoạt động hoặc hoạt động rời rạc, không tạo được giá trị.
Theo kinh nghiệm triển khai, vấn đề không nằm ở ngân sách, mà nằm ở thứ tự tư duy: Lab không phải là không gian. Lab là một hệ thống tạo ra kết quả đã xác lập.
Điều này cũng được thể hiện rõ trong cấu trúc dự án ban đầu: lab phải phục vụ đồng thời giảng dạy, nghiên cứu và đồng sáng tạo với doanh nghiệp.
2. Thiết kế đúng: không gian phải phục vụ vận hành, không phải ngược lại
Với diện tích chỉ khoảng 30m2, nếu tiếp cận theo tư duy chia phòng truyền thống, chắc chắn thất bại. Giải pháp hiệu quả là: Thiết kế theo trục vận hành dọc (trương hợp của chúng tôi là 3.9m rộng x 7.8m dài) thay vì chia theo khu vực cứng. Cụ thể:
- Entry: định vị không gian và tạo trải nghiệm ngay khi bước vào
- Flex zone: khu trung tâm biến hình, chiếm phần lớn diện tích
- Core simulation: nơi tạo giá trị học thuật
- Smart wall: điểm hội tụ nội dung và trình bày
Điểm then chốt: Không gian trung tâm phải là vùng linh hoạt, không cố định chức năng. Trong thực tế triển khai, chính khu “flex zone” này mới là nơi tạo ra 80% giá trị sử dụng, không phải khu mô phỏng.
3. Tận dụng chiều cao: lợi thế bị bỏ quên
Một sai lầm rất phổ biến là chỉ thiết kế theo mặt sàn. Trong khi với chiều cao 4m, đây là một lợi thế chiến lược. Chúng tôi đã chuyển toàn bộ khu prototype từ “chiếm sàn” sang “tầng thẳng đứng”:
- Kệ treo cao
- Trưng bày có chọn lọc
- Bàn gập thay vì bàn cố định
Kết quả: Giải phóng gần 20% diện tích sử dụng; Tăng cảm giác “lab học thuật” thay vì “xưởng kỹ thuật”
4. Thiết bị: không mua để trông xịn, mà mua để dùng được ngay
Một nguyên tắc xuyên suốt trong dự toán: Ưu tiên dạy học và mô phỏng trước, sau đó mới đến collaboration và branding. Cấu trúc đầu tư đúng gồm:
- Nhóm công nghệ trình chiếu: tạo khả năng dạy và demo
- Nội thất linh hoạt: cho phép chuyển đổi nhanh giữa các chế độ
- Smart wall: biến tường thành “giáo trình sống”
- Prototype: giữ ở mức tối thiểu, tránh đầu tư sai trọng tâm
Tổng ngân sách khoảng 80 triệu -100 triệu là đủ để vận hành một lab hiệu quả nếu phân bổ đúng.
5. Kích hoạt lab: bài toán khó nhất không phải là xây, mà là “chạy”
Sau khi hoàn thiện không gian, 80% dự án mới bắt đầu. Một lab chỉ thực sự sống khi có:
- Môn học tích hợp sử dụng lab
- Case study từ doanh nghiệp thật
- Workshop đồng sáng tạo
- Sinh viên tham gia như một pipeline nghiên cứu
Theo mô hình vận hành đã xác định: Lab phải là nơi thu hẹp khoảng cách giữa lý thuyết và bài toán doanh nghiệp
6. Công thức tạo “short-term win” trong 3–6 tháng
Đây là phần quan trọng nhất nếu muốn lab không “chết yểu”. Chúng tôi áp dụng một công thức rất rõ: Với mỗi môn học tích hợp lab sẽ có 2 doanh nghiệp đồng hành, 1 workshop thực tế và 1 case study có thể công bố. Case study chính là “đơn vị giá trị” đầu tiên. Nó giúp:
- chứng minh lab có output
- tạo nội dung truyền thông
- thu hút tài trợ và đối tác
7. Kết luận: lab nhỏ nhưng phải đúng logic lớn
Một Circular Economy Lab không cần lớn để tạo tác động. Nhưng bắt buộc phải đúng: Đúng tư duy thiết kế; Đúng cấu trúc đầu tư; Đúng logic vận hành.
Nếu làm đúng, một không gian 30m2 có thể trở thành:
- nền tảng giảng dạy thực hành
- trung tâm đồng sáng tạo với doanh nghiệp
- và hạt nhân của một hệ sinh thái đổi mới
Còn nếu làm sai, dù ngân sách gấp 5 lần, lab vẫn chỉ là một phòng đẹp không ai dùng.

Bùi Đình Quế – Giảng viên Marketing, Học viện PTIT HCM